Fairy tale

Ngày xửa ngày xưa tại 1 vương quốc thanh bình, có 1 cô công chúa nhỏ rất trong sáng và dễ thương. Với khuôn mặt lúc nào cũng bừng sáng bởi nụ cười rạng rỡ, công chúa được mọi người hết mực yêu mến. Công chúa nhỏ cũng rất yêu thương gia đình của mình, đặc biệt là hoàng tử. Trái ngược với công chúa tươi vui, hoàng tử trầm lặng ít nói lại chẳng mấy khi cười nên không ai dám tới gần. Công chúa nhỏ lại rất thích chơi với hoàng tử, chỉ là ngồi đọc sách cùng nhau cả ngày không nói lời nào mà công chúa vẫn cảm thấy rất vui. Khi đó công chúa nhỏ ngây thơ chẳng biết tới tình yêu là gì, chỉ là đối với hoàng tử, công chúa có 1 cảm xúc riêng biệt, rất khác với những người khác.

Thế nhưng thật không may, hoàng tử mắc phải 1 căn bệnh kì lạ; sẽ không thể nào thành người lớn được mà cứ mãi là trẻ con như thế. Vốn đã không mấy được lòng người khác nay lại thêm căn bệnh lạ, hoàng tử lại càng bị mọi người xa lánh. Công chúa nhỏ thương hoàng tử lắm, nên đã hạ quyết tâm sẽ chăm chỉ học hỏi, để sau này trưởng thành sẽ thay vua cha cai trị đất nước và xây 1 tòa lâu đài xinh đẹp dành riêng cho hoàng tử. Dù cho hoàng tử có mãi là trẻ con, công chúa sẽ vẫn luôn ở bên để bảo vệ và chở che cho hoàng tử.

Thế rồi thời thơ ấu yên ả cũng trôi qua, công chúa nhỏ đã đến tuổi đi học và kết giao thêm với nhiều công chúa, hoàng tử khác. Tất nhiên công chúa nhỏ vẫn 1 lòng yêu thương gia đình và hoàng tử trẻ con, nhưng những thú vui và những người bạn mới đã làm công chúa xao lãng đôi chút. Có lúc nhận ra công chúa lại tự nhủ: “Dù gì hoàng tử cũng sẽ mãi là trẻ con cơ mà, không có gì phải vội hết” và lại tiếp tục vui chơi với bạn bè.

Thời gian vẫn cứ bình thản đều nhịp bước, tới 1 ngày kia khi công chúa đang đi thăm thú ở 1 nước láng giềng xa xôi thì nhận được tin của hoàng tử, nàng vội vã trở về. Hoàng tử trẻ con mãi không lớn nổi ngày nào nay đã lành bệnh và trở thành nhà vua cai trị 1 đất nước mới, tự xây 1 tòa lâu đài và đã có hoàng hậu cùng công chúa nhỏ riêng của mình.

Lại dạo bước trong vườn cùng hoàng tử như thuở nào, nhưng giờ đây công chúa ngạc nhiên vì hoàng tử lại nói rất nhiều, về những việc mà công chúa vốn cho rằng mình đã hiểu rất rõ: “Công chúa vẫn trẻ con quá, còn định tiếp tục rong chơi tới khi nào nữa? Vua cha yêu chiều công chúa quá nên không nói thẳng, nhưng cũng đến lúc người cần nghỉ ngơi rồi”. Nghe vậy công chúa cũng chẳng biết nên đáp sao cho phải, chỉ im lặng bước đi.

Về tới lâu đài, lần đầu tiên công chúa nhìn thấy nụ cười của hoàng tử khi chơi đùa với công chúa nhỏ xíu xiu. Công chúa ngạc nhiên lắm vì nàng cứ ngỡ mình sẽ buồn lắm khi hoàng tử không còn là của mình nữa, thế nhưng nụ cười lại bất giác nở ra trên môi, vì nàng biết hoàng tử trẻ con ngày nào giờ đã biết và có được hạnh phúc thật sự.

Được mời ở lại dùng bữa tối nhưng công chúa từ chối vì phải quay lại nước láng giềng xa xôi nọ. Nàng đã thấy đủ và hiểu được mọi việc. Người mắc bệnh lạ không phải là hoàng tử mà chính là nàng; mọi người sợ nàng buồn nên mới nói ngược lại để che giấu. Tuy nhiên dù bây giờ biết được sự thật, nàng cũng chẳng hề sợ hãi; bởi nàng biết và tin rằng hạnh phúc thật sự sẽ đến với những người biết trân trọng nó. Và giờ đã đến lúc nàng phải ra đi, tiếp tục rong ruổi trên con đường tìm kiếm hạnh phúc riêng của mình.

P.S Dẫu cho từ nay về sau cháu sẽ thôi không dõi theo cậu như trước nữa, cậu hãy cứ sống thật hạnh phúc nhé. Cậu đã mạnh mẽ hơn trước nhiều, nhưng hãy mạnh mẽ hơn nữa nhé, hãy thật vững chãi để bảo vệ cho thiên thần nhỏ đáng yêu của cậu nhé. Cháu cũng sẽ không thua cậu đâu, hoàng tử trẻ con của cháu ah ^^


Somehow it still be listed as an extreme sport, the very first one that I tried in this type. As an always-wanna-try-new-and-crazy-thing-type like me, it’s not so surprise that I like it, and enjoy it… at least till I tried the 2nd time and managed to get better though just a little bit.

A lot cooler than skiing, yeah just from its outlook first, not sure from whom or since when people started to think and differentiate snowboard and ski as for pro and … chicken (or maybe just some phony younger’s idea). Anyway it’s easier to show off, easier to master, easier to learn new technique, easier to fall and stand up as well. Then, why don’t give it a try?

Talk about falling, a beginner would be fear of it, tried not to fall and just make themselves clumsier. Keep sliding not snowboarding with no progress. Then the turning point come when u fall for the 1st time… hurt of cuz, but not much_ thank god we got the amazing snow ground (and another advantage of snowboard since fall from ski is more painful than from snowboard). Since u knew it’s not that scared… the braver u feel the better ur skill re.

Without afraid of height, u could climb to any top, take whatever the road u want to slide cuz u know that even if u fail, the pain would also not significant and u can easily stand up again. Time to enjoy to the fullest the landscape, the view and other admirable glare from others.

It really sounds like a no-other-better-choice stuff in life, however after u have a big dinner, relaxing in a hot bath tub, laying lazily in ur comfortable bed… in a slow and very gentle way… all the pain make its come back… all at once. U thought it wouldn’t hurt that much, it couldn’t make u feel miserable that much… but here it could.

Every time u fell, it has sowed a seed inside, then the sprout with its roots keep spreading … gradually. U must have realized, u must have known that there’s smt wrong from the beginning… but still at that time u got blinded by all the joyfulness, all the happiness when u did make a great challenge. The poor u have been fooled by such a sweet deadly fantasy.








2011 has come. Instead of writing summary about the last year or planning for new year, just thinking what about mention the research plan or ideas that i want to do in near future. And by the way, still need to send my desire plan for my prof then that’s really a good things to write now.

Firstly, need to find out my interests, since there’re too many to know which is the one i get into by myself or just influenced by others for i kind of easily affected person.

I love forest, not tropical but temperate one; since it’s drier and cleaner i think. But there’s the mystery part for I am being obsessed by Amazon forest, the biggest typically tropical forest as well as the most dangerous place in mother earth. And still dunno what i’m gonna do there, maybe just a kid’s dream to become an explorer like Indiana Jones or something…

Next, I love ocean, dolphins and whales. Love for the color they wear, the smartie and cutie they act, the peaceful and funny they live, of just simple for the way they are. I still remember my research about the distribution of blue whales in the world. That’s been my only research in interests so far, the one that i picked myself cuz of wanting to do that. I still wanna know more bout them, wanna know what they’re thinking when hanging around with other and how would us are in their vision. So sad it is when i havent yet seen them in my real eyes for once in my life. Now i decided it would be the very first big stuff i wanna do in new year though.

I love the sky, my clear blue sky that cant be compared with anything else. Then I wanna know the simplest thing why it has such a charming color… why the sky here in Gifu is slightly different with one in my hometown… why the cloud here is so low and run so fast despite the wind is weaker; why it’s snowing here but always sunny; why Hanoi ‘s more humid without any raining in winter as it is here. Once again i feel the mysteries of nature; for such i always admire and love its beauty so much.

I love people, that’s why i used to want to follow Humanity division for my graduated thesis. Maybe this could explain why I easily have feeling with many people, regardless guys or girls. I want to discover about human’s brain, psychology field. Wanna know and understand one’s thinking and behavior. How could each’s is so different but also quite similar in some way like that. There must be a pattern to reasoning everything but just some special cases.

To sum up, beauty, danger and mysteries attract me and no need to follow any orders. Just a chain of nonsense things is the best.

Lastly, wanna end up by my favorite line: Free and natural.

Aoi sora

Hết blue ùi đến aoi sora =)) típ theo hk bít lại cái j nữa đây 😕

Trc khi đi m`đã yêu bầu trời ở nhà lắm ùi, h đến đây thì thành shock hk nói đc j lun á… sao mà có thể trong vs xanh đến thế ><

Thời tiết kì lạ… Sáng thg rét, nhưng dù luk đó mây có giăng kín trời thế nào đi nữa thì đến trưa cũg đều rủ nhau đi trốn hết, để sun đủng đỉnh chường cái mặt ra… nắng chói chang, cơ mà thik í ^^ Fải tội vẫn bị cháy nắng =.=

Hk bít có fải vì đây là vùng nông thôn ko mà cảm jak sky gần ơi là gần, giơ tay ra là với đc…  mây thì đám nào đám nấy trông y như  cuk kẹo, thèm kẹo bông quá 😛

Có ng bảo trời mà xanh trong veo hk có j thì chán ngắt, fải có thêm tí mây mới vui… m`lại thấy khak… mỗi cái đều đẹp theo cack riêng của nó, chỉ là… cái sky xanh ngắt trong veo ấy, có chút j đó hoàn hảo quá, khiến ngta có cảm jak thật mỏng manh, và cứ mãi ngc mắt nhìn…  vì lo sợ 1 luk nào đó sẽ tan biến đi… 😛 chẳng thà có chút khiếm khuyết ngay từ đầu, sẽ đỡ fải suy nghĩ 😀


Đến h, m`đã có thể answer 1 số băn khoăn…

m`có đag trốn chạy?… không

m`có hối tiêk?… không

m`có thấy nhớ?… có :”>

Lại 1 lần nữa, m`đánh liều fó măk cho tự nhiên 😀 Chỉ biết là I’m very lucky ^^

Smtimes, just feel it so weird… I dont miss u at all, really… but why… why do u always appear in my dreams? Why do ur smile, ur warm… just come out from nowhere into my dreams?

Probably… cuz if u still in the way of climbing up the mountain, u still find it so mystery, and attractive… Smhow, when u reach the peak, u ‘ll realize how dumb it is, and how beautiful another one is… then starting 4 a new challenge… neh :))

Yep, it’s just becuz of that… so should I continue till the end, or simply turn back and find other way? =)) Dunno yet… since that’s me who love this kind of unfinished feelin’ ;d

Thus, maybe just let it be like it is now, rite? Just smt I feel like missing u, and as if u’re too, then it’d be great, neh ^^


Từ luk nào mà m` thik blue nhỉ… chak chắn hk fải từ luk mới sinh ra ồi =)) luk đó đã bít blue là cái j.
Thak mak tsao lại gọi là blue nhỉ… 1 cáck qui ước thui đúng hk. Vì có quá nhìu thứ, nhìu loại… nếu hk fân biệt và đặt tên mặk nhiên như thế, sẽ bị loạn mất.
Mà sao Tviệt lại fân ra là xanh da trời vs xanh nc biển nhỉ… trc h m` vẫn coi nó là 1 hết í… blue chỉ có 1 mà thui.
Blue… hk n~ là xanh mà còn là buồn nhỉ… có lẽ thế nên ai hỏi thik màu j đều trả lời là blue chứ chẳng nói xanh da trời mấy khi.

Vốn chẳng fải là 1 con ng hoài niệm, tự tin là đi xa sẽ chẳng thấy nhớ, qua đi ồi sẽ chẳng hối tiêk… nhưg có nên hk… bỏ lại sau lưng tất thảy… có hơi chút cảm jak m`đag chạy trốn…
9 days left…

I wanna ask, wanna know… regardless how the answer is.

Dạo gần đây hay ngắm trời luk chạng vạng, tất cả là do tình cờ hôm ấy đag nấu cơm thì quay ra ban công nhìn… để rồi sững sờ… sao mà có thể đẹp đến thế! Cái cảm jak ấy thật hk bít dtả thế nào… 1 màu xanh tuyệt đẹp bao trùm lên cả thành fố… cứ thế đứng ngắm từ luk xanh còn nhạt, sẫm dần… rồi thành đen huyền luk nào chẳng hay. Trăng cũg đã lên cao tự bao h, trăng chưa tới rằm nên hk tròn mà cũg chẳng khuyết, hk rưk rỡ nhưng lại cứ hút hồn đến kì lạ. Chợt thấy sống mũi cay cay.. hít 1 hơi thật sâu, đầy 1 lồng ngưk luồng không khí trong lành mát mẻ ấy… và lại típ tuk ngắm nhìn… chẳng cần tới máy ảnh để chụp lại, đơn jản là cứ để măk cho hình ảnh ấy nhòa dần, nhòa dần trong mắt…
Và khi giọt nc lăn dài trên má, cũg là luk nở 1 nụ cười thật tươi…


Đc sống thật là tuyệt!

xem Hatsukoi… cái cxuk ấy… thak mak hk bít ai đã nghĩ ra cái tên hay đến vậy…
À ra thế… Hatsukoi của m` đấy, mối tình đầu của m`đấy xxx

Come back…

Bỏ bê wordpress cũg khá lâu ùi nhỉ… 1 con ng có mới nới cũ thì fải thế thui. Cơ bản nếu hk vì note trên FB vs blog trên Lj hay yahoo chỉ toàn viết = eng or jap thì có lẽ cũg chả come back ở đây làm j. Tự nhiên thèm viết = TViệt. Cơ mà cũg chả fải Tviệt thuần khiết =)) kỉu tviệt xì tin cơ :))

Mệt… kể cũg lạ, trc đi chơi suốt thì chả sao, hơn 1 tuần đi biển fơi nắng tắm mưa đi car suốt vẫn khỏe re, vừa ùi ở nhà cả ngày, mới có 2-3 hôm đi thì lăn ra ốm 😦 mà kể cũg thấy ốm lạ, hk sốt hk ho hk nhưk đầu hk sổ mũi, chỉ hơi hắt xì và bít là ốm =)) Ng khak nhìn vào cũg chả biết là ốm đâu, cứ tự biết ùi hk cần uống thuôk cũg tự khỏi =)) Cái ốm nó cũg bít tự sướng như ng bị ốm vậy =))

Gần đến ngày đi ồi, vẫn thấy mơ hồ thế nào ấy, lại nhớ đến bài hát của cak a, có lẽ cái riaru đấy vẫn chưa irerun đc trong te của m`hay ít ra là cảm jak như thế =)) Có fải chăng vì viêk này ngay từ luk bắt đầu cho tới tận bi h, xquanh nó luk nào cũg cứ như có 1 lớp sương mystery bao fủ vậy :)) Nói về có lo ko thì hoàn toàn ko, tự tin vì đã đc luyện từ bé là có thể thick nghi đc vs bất kì hcảnh nào, Và cũg đã xđịnh muk tiêu ngay từ năm thứ 3 là sau khi ra trg, = bất cứ já nào cũg sẽ sang Nhật. Bình tâm nhìn lại thì cái đất nc ấy có j mà hấp dẫn m`đến thế nhỉ…
… otaku manga, anime, game? Chả fải, có n~ bộ m`rất thik đấy, nhưng cũg chả đến nỗi otaku, vì vẫn cai đc, hk có hk chết :)) Cosplayer thì tuyệt nhiên ko dính dáng :))
… văn hóa Nhật? uh thì cũg thik đấy, có nhìu cái hay ho lắm, nhưng cũg chỉ ở mưk độ hay ho vì nó là 1 thứ vhóa khak, vì chỉ bít sơ sơ chứ chả đi sâu tìm hỉu, thay vì nói thik vì hay có lẽ nói thik vì lạ mới chuẩn 😀
… đồ ăn? =)) dù đúng là nhật chủ yếu toàn hải sản cơ mà vốn chả có món khoái khẩu đbiệt nào, cxác hơn là hk coi trọng viêk ăn uống lắm. 1 con ng có thể ăn mà hk cần biết ngon dở, ngk lại càng dở càng ăn nhìu thì khỏi bàn nhé =))
… yosakoi? Ầy nói thật nhé, m`ngg mộ mng lắm, n~ ng fangơn yosakoi và cak đội yo điên cuồng í, trc “tình yêu thuần khiết” ấy, m`tự thấy ngại vì cái sự dửng dưng của m`. Ừ m`thik yosakoi, m` thik nhảy yosakoi cơ mà cũg chỉ là thik thui í, m`chẳng có 1 đội nào hay 1 bài nào khiến m`thấy thật sự rung động í. Con ng m`hời hợt, nhạt nhẽo thật í
… môi trg học tập? thái độ làm việk? =)) thôi nhé cái này thì loại lun từ vòng gửi xe nhá, con ng free & natural sao lại thik n~ cái quy tăk gò bó và mt đầy pressure đc nhỉ… Jả tạo lắm ^^
… Kame? 😡 =)))))) có lẽ h a sẽ là cái lí do to đùng để e ko sang Nhật hk đc nhỉ =))))) Cơ mà e lại mún sang Nhật từ trc khi bít tới sự tồn tại của a mới chết chứ :”> Uhm, muk tiêu trc là sang Nhật = mọi já, muk tiêu sắp tới là gặp a = mọi já :”>

Là từ bao h nhỉ, hình như cái hồi trc SM 09, trc đó e vẫn chỉ nghĩ a là idol và viêk đến gần a là impossible, thế mà e rất cảm ơn a ấy, ng đã thản nhiên nói: “Sao lại hk thể? e thử chưa mà biết?” Chỉ 1 câu nói đó thui, nó như 1 cú kick, thẳng vô hộp sọ đóng kín của e, làm nó mở ra (chấn thg sọ não 😐 ghê quá =))) Và e đã bít, chỉ cần chúng ta còn sống, chăk chắn sẽ có luk nào đó ta gặp đc nhau, a nhỉ 😛

Ah, muk tiêu ngắn hạn sau muk tiêu gặp đc a thì e chưa bít, nhưng e đã có muk tiêu dài hạn cho cuôk đời m`, từ hồi chbị tốt nghiệp e đã đặt ra, đó là rừng Amazone 😡 fải, e mún n~ jây fút cuối đời m` sẽ là ở nơi đó, để e trở về với vòng tuần hoàn vật chất của thiên nhiên 1 cáck nhanh nhất và thân thiện vs mt nhất, nhỉ =))))

Ôii, cái hại của viêk suy nghĩ bay tứ tung loạn xạ quá nhanh trong khi tay typing ko kịp đó là chả bít đag type cái j nữa =)) cũg chả thèm theo 1 trật tự nào lun =))

Có n~ encounter dù nhỏ, nhưng đôi khi khiến m`fải nhìn lại, sững sờ để rồi thấy thật vui, thật hạnh fuk 😡
1 ng bạn chỉ mới gặp 2 lần, nc vài câu chả lquan, thế mà h ra chơi lại chạy đi mua bánh bao vs sữa chua cho m`,tiek là m`hk thể ăn cái bánh bao ấy, nhưng sữa chua thì rất ngon 😡 thank you ấy dù hk bít có còn bao h gặp lại nữa hk 😀
1 ng lạ chưa gặp bao h, chỉ ngồi đối diện nhau trong quán cafe, nghe lỏm m`vs đứa bạn nc (thật ra cũg tại m`nói to quá :))) rồi fát hiện ra là ng quen của đứa bạn đó, cũg hỏi thăm và chuk m`lên đg may mắn. Và liệu có còn tình cờ lần 2 gặp lại? 😀

Rồi liệu 1 ngày nào đó, khi e đag lag thang trên đg, mắt u buồn ngk về fía vầng dg đang lặng lẽ lẩn sau bóng mây, thơ thẩn đôi chân rảo bc ko muk đíck, a có tình cờ cầm máy ảnh chạy theo sau, để chụp lấy khoảnh khăk hờ hững ấy ko a?